Tiếp viên Việt bật khóc khi đi cách ly – Du lịch



--

Tạp chí du ngoạn có bài Tiếp viên Việt bật khóc khi đi tách biệt – Du lịch

Phạm Hương về Việt Nam trên một chuyến bay không hành khách vào tối 3/3. Đó cũng là chuyến cuối của hãng bay đưa cô cùng phi hành đoàn về Hà Nội, ít nhất đến hết tháng 3.

Là tiếp viên, Hương không phải đi cách ly khi qua kiểm dịch, nếu không ho sốt và đã khai y tế đầy đủ. Cô an tâm về nhà và trang bị đồ cho chuyến đi chơi Buôn Mê Thuột cùng bạn ngày 5/3, đã đặt hết vé phi cơ và trả tiền khách sạn, háo hức về một kỳ nghỉ đúng mùa hoa cà phê nở.

Chiều tối 4/3, Hương bắt đầu ho nhiều và đau tức ngực dù không sốt. Bình thường, cô tự tin nhờ có sức đề kháng cao, bởi không bao giờ ốm vặt dù lịch bay dày, song cô vẫn hoang mang cũng có thể đã nhiễm nCoV khi 1 ngày gặp rất nhiều hành khách. Cô gọi ngay đường dây nóng của Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương 2 tại Đông Anh, thì được khuyên chuẩn bị tinh thần đi cách ly ngay.

Vali đi du lịch Buôn Mê Thuột thành vali đi viện, Hương vừa xếp lại đồ, vừa lã chã nước mắt. Một phần bất ngờ vì phải huỷ chuyến đi trang bị từ lâu với những người bạn hiếm có thời gian rảnh, một phần đơn chiếc vì không có người thân bên cạnh trấn an trong cơn hoang mang. Cô khóc suốt một tiếng khi đợi xe của nhóm bệnh viện đến đón mới lấy lại bình tĩnh.

Phạm Hương, thứ hai từ phải qua, trong thời gian cách ly. Ảnh: NVCC.

Phạm Hương (giữa) trong thời gian cách ly. Ảnh:  NVCC.

Vào viện, một mình tới khoa cấp cứu, Hương tự ký đại diện cho gia đình vì người thân định cư nước ngoài. Hoàn thành thủ tục khai báo, cô được dẫn vào phòng áp lực âm vì thuộc nhóm có nguy cơ nhiễm bệnh cao và đã được xét nghiệm ngay trong đêm.

Hàng ngày, cô được theo dõi thân nhiệt, bệnh viện cung cấp ba bữa ăn, cơm canh thay đổi liên tục. “Ở ngoài đôi lúc bận làm mình quên cả ăn, nay vào bệnh viện đến nay có cơm ăn, thấy mừng”, cô tiếp viên chia sẻ.

Những ngày trong viện cứ thế trôi qua, cho tới khi người bệnh số 17 cạnh phòng của Hương có kết quả dương tính nCoV. Cả đêm bệnh viện náo loạn vì những ca có nguy cơ cao cứ tăng dần, Hương phải chuyển phòng đến sáu lần trong bốn ngày vì kết quả xét nghiệm hai lần âm tính. Đến phòng nào cô cũng lau dọn hết cả tiếng và đóng, dỡ vali liên tục, có khi vừa ngồi gần đầy hai tiếng lại phải chuyển đi, có hôm nhân viên bệnh viện gõ cửa lúc 3h30 sáng và báo chuyển phòng ngay sau vài phút.

Hương không ca cẩm một lời, vì nghĩ đến những y thầy thuốc trong viện đang phải đón thêm hàng chục nhân loại mới vào tách biệt trong đêm. “Nhớ nhất anh thầy thuốc dẫn mình đi chuyển phòng bảo chúng mình cũng muốn khóc. Mình biết có chị hộ lý ở lại viện không đủ can đảm về nhà sau khi đón mấy chục ca vào đêm qua, sự hy sinh của các anh chị là quá to và cần được xã hội ghi nhận”, cô bày tỏ.

Đón 8/3 trong viện, những tưởng sẽ yên vị trong căn phòng có nhiều cửa sổ cùng vài người bạn mới quen, Hương lại nhận thông báo chuyển viện ngay chiều hôm đó, vì không còn đủ giường cho người tách biệt mới. Cô và bạn cùng phòng lại tất tả dọn đồ, song phải đợi hàng tá giờ đến tối muộn mới có xe cấp cứu đưa sang Bệnh viện Bắc Thăng Long.

Lúc này, tâm trạng ai nấy đều chán nản, đến nhận giường lại thấy một dãy phòng 20 đứa ở chung cả nam lẫn nữ, Hương bật khóc. Cô vốn quen sống trong không gian riêng, lại chưa một lần đi quân sự, nghề tiếp viên cũng cấp phép cô nghỉ trong những khách sạn 4-5 sao theo chế độ của hãng bay – một người một phòng. Do vậy những hạn chế về cơ sở vật chất của khu cách ly hình như quá sức hứng chịu của Hương vào thời điểm ấy.

Nhưng nhìn vào mọi người xung quanh – từ viên chức chính phủ cho tới du học sinh gia đình khá giả, đều chung điều kiện sống, Hương tự nhủ phải tạo cho mình những niềm vui để băng qua khó khăn này. Cô tiếp viên xốc lại tinh thần, bắt đầu đi cọ nhà vệ sinh, dọn dẹp, lau sàn để giữ phòng ốc thật sạch nhất có thể. Sau vài ngày sắp xếp, bệnh viện đã bố trí phòng nam nữ riêng biệt, tạo điều kiện nhẹ nhõm nhất cũng có thể có thể cho người cách ly.

Phạm Hương tự tìm cho mình những niềm vui trong thời gian cách ly với thú cắm hoa, đọc sách, múa hát... Cô vẫn duy trì công việc kinh doanh riêng. Ảnh: NVCC.

Phạm Hương tự tìm cho mình niềm vui trong thời gian cách ly với thú cắm hoa, đọc sách, múa hát… Cô vẫn duy trì công việc kinh doanh riêng. Ảnh:  NVCC.

“Một ngày trong viện không dài như bạn nghĩ nếu biết phương pháp lấp đầy nó với những thứ có ích, hay những việc mà ở ngoài bạn còn thiếu tĩnh tâm để làm”, cô cũng coi thời gian đi tách biệt như 1 khóa thiền.

Từ ngày đi tập trung, cô sinh hoạt cực kì điều độ: đọc sách, tập thể dục quanh phòng, còn biết thêm môn đá cầu – cả khu chơi chung một quả cầu do ai đó tới thăm người quen đem cho. Từng là thành viên của một vũ đoàn, cô lại tập hợp các chị em để tập múa hát mỗi chiều, lập “tổ văn công” mà người theo dõi chính là những người đang cách ly, bảo vệ, y bác sĩ… Hương hy vọng màn biểu diễn văn nghệ tại khu cách ly sẽ truyền đi thông điệp về niềm tin yêu cuộc sống, khơi dậy tinh thần lạc quan của mọi người giữa không khí căng thẳng vì dịch bệnh.

“Sau đợt này mình càng thấm thía, khả năng thích nghi của con người là vô hạn, có các điều trước đây nghĩ mình không làm nổi nhưng cảnh ngộ bắt buộc thì cũng đâu vào đó hết”, Hương tâm sự.

Bản thân là người di chuyển biết bao và đã quen với những chuyến đi, cả chục năm nay cô chưa từng ở yên một chỗ quá một tuần. Trong thời gian cách ly, cô phải ở yên trong viện và không khi nào bước quá khoảng sân được quây lại bằng những dải đỏ – đó thực sự là cực hình. Cô lại tự nhủ có lúc đi ra ngoài còn hiểm nguy hơn, tách biệt là từ thời gian để tranh thủ nghỉ ngơi. 

Tuy nhiên, có lẽ điều đáng sợ nhất với Hương là thái độ xa lánh của những người xung quanh. Bởi biết bao người đi cách ly cùng cô không có gan thông báo cho họ hàng ở quê nhà hay đồng nghiệp, lo ngại bị kỳ thị là người mang bệnh.

Ngay cả láng giềng cũng có thể có các lời lẽ không hay khi biết tin cô đi cách ly – dù là tự nguyện. “Tại sao mọi người không thấy những người như mình đã có nhận thức tự đi cách ly để không ảnh hưởng đến ai, nếu có khả năng lây nhiễm? Nếu xã hội còn thành kiến như vậy, quả là thiệt thòi cho các cá nhân tự nguyện đi cách ly”, cô nói.

Hương nghĩ rằng điều quan trọng nhất cần trang bị cho quá trình tách biệt tập trung là tinh thần phải vững, vì 14 ngày sẽ dài hơn 14 ngày ở ngoài rất nhiều. Cô không bao giờ khẳng định đi tách biệt là dùng thử vui thích, mà đó là việc cần làm.

“Giường bệnh viện sẽ không êm như giường của bạn, tắm giặt cũng không thật sạch như nhà của bạn, cơm cũng có thể không theo khẩu vị của bạn. Bạn không thể muốn chạy đi đâu thì đi, muốn làm những gì thì làm, bởi bạn đang ở khu vực cách ly đặc biệt để né nguy cơ lây lan cho cộng đồng”, cô nhận định.

Chiều 17/3, cầm giấy xuất viện, cô tiếp viên phải đeo khẩu trang và găng tay kín, đi thật xa khỏi cổng bệnh viện để tìm taxi vì sợ không có bất kì ai chịu chở. Về nhà, cô lại chuẩn bị một vali khác để sẵn sàng lên đường đi cách ly bất kể lúc nào, bởi chẳng thể biết bao giờ cô có thể tiếp xúc với ai đó nhiễm virus ngoài đường.

Phạm Hương là tiếp viên của một hãng hàng không quốc tế từ năm 2015. Hiện chưa rõ lịch trình bay cụ thể do diễn biến khó lường của Covid-19, cô sẽ tạm thời ở nhà để giữ sức khoẻ sau thời gian cách ly.  Ảnh: NVCC.

Phạm Hương là tiếp viên của một hãng hàng không quốc tế từ năm 2015. Hiện chưa rõ lịch trình bay cụ thể do tình tiết khôn lường của Covid-19, cô sẽ tạm thời ở trong nhà để giữ sức khoẻ sau thời gian cách ly.  Ảnh:  NVCC.

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí du lịch TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--