Ở Mexico nhớ Tết quê nhà – Du lịch



--

Tạp chí du lịch có bài Ở Mexico nhớ Tết quê nhà – Du lịch

Cuối cùng những ngày hội hè miên man ở Mexico đã cạn dần, sau mùa Noel và năm mới Dương lịch của người Mỹ. Giờ là những ngày tôi ngồi bên bãi biển, chợt nhận biết Tết ở Việt Nam đã tràn ngập.

Bang Nayarit, Mexico là một trong những trung tâm “trú đông” của người Mỹ và Canada, khi những cơn bão tuyết đỉnh điểm hoành hành. Từ giữa tháng 12, mũi Punta de Mita như vào một mùa hội hè thực sự. Người theo Thiên Chúa Giáo ở Mexico đón mừng dịp lễ trọng đại này khi mọi thứ học sinh đều được nghỉ và các văn phòng đóng cửa.

Ngày câu cá cuối năm ở bãi biển La Lancha - Punta de Mita.

Ngày câu cá cuối năm ở bãi biển La Lancha – Punta de Mita.

Từ khoảnh khắc đó, tới hơn ba tháng sau, Punta de Mita vào mùa chơi bất tận với nắng ấm, biển trong biếc, sóng ổn định. Những người Mỹ trú đông sẽ phóng khoáng rót tiền về đây, bởi với họ Mexico rẻ, ấm áp, món ăn ngon.

Tôi vẫn chưa quên rằng mình còn cả mùa Tết Việt cách đó nửa vòng trái đất. Mấy người bạn hỏi, sao không làm Tết ở Mexico? Tôi đã đùa rằng tôi muốn làm bánh chưng, nhưng ở đây không có gạo nếp. “À, gạo nếp hả? Bạn phải tới chợ châu Á ở Mexico City hay Guadalajara thì may ra mới có” – hai thành phố cách mũi biển tôi đang ở chừng 700 km.

Không có Tết, tôi dành đêm Giao Thừa ngồi uống bia cùng vài người bạn trên sân thượng nhà họ. Hoàng hôn xuống rất trễ, chừng bảy rưỡi tối, gió trong trẻo như cả bầu trời xanh đong đầy sân nhà. Buổi chiều hôm đó, tôi đi tìm nhà kho gửi xe trang bị cho chuyến đi Chile, cô nhân viên làm thỏa thuận bắt tôi đọc kỹ và ký vào tờ cam đoan “trong xe không có vũ khí các loại, không thuốc nổ, không có ma túy, không chứa xác người. Cô còn nhấn mạnh: “Nhớ là không có xác người!” – Kể lại chuyện ấy cho đám bạn nghe, tôi được nhắc lại về một chân dung Mexico đầy bạo lực và cartel ma túy (giống một tập đoàn nhưng hoạt động bất hợp pháp), nơi vừa phát hiện nhiều hố chôn người tập thể và những trận phải trả đẫm máu.

Nhưng đấy là ở một bang nào đó ngoài kia, chứ ở Nayarit, nhà nước Mexico đã nỗ lực làm mọi thứ để giữ “thiên đường” này an toàn cho du khách Mỹ và Canada, nguồn ngoại tệ khổng lồ đổ dồn nuôi dưỡng vùng đất này.

Punta de Mita là một mảnh đất hình tứ diện lồi hẳn ra khỏi rìa đại dương, kết nối với đất liền bằng dải đất mỏng. Ngoài kia là Thái Bình Dương. Nước biển ấm áp. Dân California đổ về đây chơi lướt sóng, mặc những bộ bikini vẫy vùng trên biển. Người Mexico lè lưỡi đùa, lạnh thế mà sao mấy bạn chịu được. Đây cũng chính là một trong các nơi có nhiều điểm lướt sóng nổi tiếng thế giới. Trong vòng hơn chục km, người ta cũng đều có thể tìm thấy chừng bảy bãi biển sónglý tưởng cho mọi đẳng cấp chơi.

Bờ biển ở nhiều nơi tại bang Nayarit, Mexico được giữ gìn trong lành và bảo vệ hệ sinh thái đặc sắc ở nơi này. 

Bờ biển ở nhiều nơi tại bang Nayarit, Mexico được giữ gìn trong lành và bảo vệ hệ sinh thái diệu kỳ ở nơi này. 

Khác với các thiên đường du ngoạn ở không ít nơi khác, dân Mexico gắng gượng giữ mọi bờ biển sạch và bảo quản mọi sinh vật sống xung quanh đó. Có những chiều nơi quãng rừng mỏng, con cự đà màu cam óng to bằng chú chó lớn chậm rãi tản bộ qua khỏi bụi cây, xung quanh người đứng ngắm nhìn. Giữa một thị trấn du lịch, tôi đã gặp cả cầy hương, rùa cạn, rùa biển, và hàng đàn chim hạ cánh một cây ăn quả trong làng rỉa cánh.

Trên báo chí, người ta thấy sự căng thẳng giữa Mỹ và Mexico. Ở đây, tôi gặp người Mỹ trầm trồ cuộc sống nông nghiệp, đánh cá thuần thành, thán phục cuộc sống đầy tiếng cười và câu chào hào hứng khắp nơi trong thị trấn.

Vài năm qua, tôi quên mất mình cần cần làm những gì đó để “có Tết”, để an ủi sự nhớ nhà và cả cổ vũ cảm giác bắt đầu 1 năm mới nhiều khởi điểm như bạn bè ở Việt Nam. Những chuyến đi dài kéo tôi vào hội hè của người địa phương, mắc kẹt trong niềm vui ở đó, và nhớ rằng thời gian của mỗi dân tộc, quốc gia giống như thể những dân sinh ở vô số hành tinh xa lạ. Nơi này hội hè. Nơi kia đang tiệc tùng. Chỗ này là năm mới. Nơi đó đã qua mùa nghỉ ngơi.

Tôi đã đón hết mùa Noel và Năm mới của người Mexico, cho dù cùng bọn trẻ nhà của bạn chơi trò dùng gậy đập ông già Noel lấy kẹo. Đã có những hoàng hôn lặn xuống trong ngập sắc hồng bên những bờ biển chân phương không bóng người qua lại.

Hoàng hôn cuối cùng của năm cũ Việt Nam trên bãi biển Playa de Totugas.

Hoàng hôn cuối cùng của năm cũ Việt Nam trên bãi biển Playa de Totugas.

Ngày Mùng Một Tết, chạm chân xuống nước và bơi ra xa, tôi gặp chú rùa màu xanh lá bám đầy rêu. Chú trồi lên đớp một ngụm khí, rồi thả mình trôi theo đợt sóng trào tới.

Vậy là Tết, nơi tôi gặp thiên nhiên tràn lan yêu thương quanh mình.

Khải Đơn

Khải Đơn tên thật là Phạm Lan Phương, tác giả các tập tản văn  Đừng tháo xuống nụ cười, Ta có bi quan không, Sài Gòn thị thành hoang dã

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí du lịch TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--