Cuộc chạy cháy rừng của chàng trai Việt – Du lịch



--

Tạp chí du ngoạn có bài Cuộc chạy cháy rừng của anh chàng Việt – Du lịch

Trần Đức Thái, 25 tuổi, có lẽ chẳng thể quên lần đầu thấy những cánh rừng cháy nghi ngút đầu tiên 1 ngày cuối năm 2019. Trước đó, cựu du học sinh bậc thạc sĩ này cùng hai người bạn khởi đầu chuyến road trip từ Sydney vào 26/12.

Là người lên lịch trình, Thái cập nhật kỹ tình hình cháy rừng tại, nhưng phải thay đổi kế hoạch ngay từ điểm dừng trước mắt là bãi biển Pebbly, thuộc bang New South Wales (NSW) – cách Sydney khoảng 280 km. Khi đi được khoảng 150 km, cả nhóm gặp thông báo cấm đường do 1 mảng rừng cháy trên hướng ra biển. Họ đi thêm 50 km theo chiều dẫn của dân địa phương, nhưng cuối cùng mọi đường vòng ra biển cũng bị đóng, trời u ám khói. Cả nhóm quyết định bỏ lỡ nơi này để đón tục hành trình.

Những ngày kế đến trôi qua nhẹ nhàng, tưởng như không còn phiền nhiễu gì cũng có thể xảy ra. Ngày 30/12, Thái và bạn dự định lái xe hơn 700 km từ bang Victoria về rừng Bago State Forest của NSW. Suốt chặng này, cả nhóm luôn dừng tại những trạm nghỉ ven đường nhưng vẫn không nán lại quá lâu để để dành thời gian, và bởi không khí bên phía ngoài quá ngột ngạt, như trời sắp có bão – điều tương lai anh mới biết là dấu hiệu cháy rừng. Khi ra khỏi lãnh thổ Victoria, họ được biết 1/3 diện tích bang này đã cháy.

Về đến NSW, bầu trời lại xanh trong. Khoảng 18h, GPS báo xe còn cách Bago State Forest 200 km, Thái và các bạn nhìn thấy một đám mây lớn ẩn hiện sau ngọn đồi. Đám mây lạ kỳ này còn có màu xám, với phần đỉnh trắng tinh. Thực ra nó là Flammagenitus, một đám mây khổng lồ hình thành khi sức nóng kinh hoàng của lửa khiến không khí bốc lên nhanh chóng. Hiện tượng này thường diễn ra khi núi lửa phun trào hoặc có cháy rừng.

Khi lái xe đến gần hơn, Thái và hai người bạn mới biết đám mây hùng vĩ được hình thành do một đám cháy lớn sau đồi, lửa ngày càng lan rộng. Ảnh: NVCC.

Khi lái xe tới gần hơn, Thái và hai người bạn mới biết đám mây hùng vĩ được tạo thành do một đám cháy lớn sau đồi, lửa ngày càng lan rộng. Ảnh: NVCC .

Càng đi xa hơn, cả nhóm càng lo lắng khi GPS chỉ đường về đúng ngọn đồi mà ở trên là đám mây ánh lửa đỏ. Đến 19h30 cùng ngày, GPS báo còn cách rừng 100 km thì họ gặp chốt chặn đường đầu tiên tại một ngã ba. Lối bên phải rẽ vào ngọn đồi cháy bị chặn, khi đang lối bên trái vẫn mở. Thái và hai người bạn quyết định nghỉ lại chốt chặn để nghe ngóng tình hình, và tặng chai nước mát cuối cùng cho chuyên viên trực tại đó.

 “Từ ngã ba, quang cảnh không còn ẩn hiện mà lộ rõ trước mắt: cả bầu trời chìm trong khói đen và lửa làm ánh nắng chiều mùa hè không còn rực rỡ như mọi khi. May thay, khi nhìn sang lối rẽ bên trái (hướng chúng tôi đi tiếp), trời vẫn trong xanh và mây vẫn trắng. Đứng giữa ngã ba đường đó làm tôi cảm nhận rõ ràng giữa thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một con đường “, chàng trai 25 tuổi bày tỏ.

ntttKhung cu1ea3nh u0111u1ed1i lu1eadp giu1eefa hai chu1eb7ng u0111u01b0u1eddng. u1ea2nh:u00a0 NVCC.

“'>

Khi chắc chắn khu rừng vẫn an toàn và còn mở cửa, họ quyết định lên đường và rẽ theo lối bên trái. Cung đường mở ra những cánh rừng xanh mướt trong nắng chiều, càng đi các chàng trai càng hứng khởi trước khung cảnh đẹp mắt dù vẫn chưa thấy khu cắm trại cần đến ở đâu.

20h15, cả nhóm đến thị trấn  Tumbarumba, nơi còn cách rừng Bago khoảng 30 km. Thị trấn không một bóng người như 1 cảnh trong phim ma, nhưng vốn tính ưa phiêu lưu mạo hiểm, Thái và các bạn càng phấn khích lái xe sâu vào rừng. Đường vào rừng đầy sỏi đá, cây xanh im lìm trong bóng tối, thi thoảng có bóng trắng vọt qua của những chú thỏ vượt qua đường.

Càng vào sâu trong rừng, cả nhóm càng lo âu vì kim xăng đã đến sát vạch cuối, điện thoại mất sóng, GPS chập chờn. Đến gần khu cắm trại, họ vẫn không thấy một triệu chứng nào của con người. “Cảm giác rùng rợn khi ở giữa rừng không định hướng và lo lắng về những động vật thoắt ẩn thoắt hiện đủ khiến cho tim loạn nhịp đôi ba lần”, Thái chia sẻ.

Phải lái thêm 15 km vào rừng, cả nhóm mới thấy biển báo đóng cửa tận gốc vì cháy rừng, trái ngược với chỉ dẫn của nhân viên ở chốt chặn. Họ thở phào vì còn có thể quay lại, dù trong thâm tâm Thái vẫn muốn tiếp tục băng rừng trong đêm. Cả nhóm bàn bạc tìm cách rời khỏi rừng thật nhanh, cùng dò đường vì GPS không còn chính xác. Lúc đó đã là 21h, trời tối hẳn, chỉ có ánh trăng yếu đuối len qua những tán cây, Thái cảm thấy vừa sợ vừa thích thú.

May mắn đã cười mỉm khi các anh chàng thoát khỏi khu rừng giữa đêm mà không gặp sự cố nào. Họ quay trở lại ngã ba có chốt chặn vào buổi chiều, thấy đám lửa đã lan rộng trên những quả đồi. Thái lo âu đến sự an nguy của người dân địa phương, vì mỗi gia đình ở kia đều sở hữu đất đai rộng hàng hecta, sẽ mất quá nhiều thời gian sơ tán.

Anh và hai người bạn quay về thị xã Tumbarumba sau 45 phút, với một bình xăng gần cạn. Cả ba dừng lại một trạm xăng đã đóng cửa và bàn bạc về kế hoạch cho chặng đường tiếp theo.

“Dù trạm xăng đóng cửa, nhưng đứng trước một dấu hiệu của nhân loại sau gần 2 tiếng lái xe trong rừng buổi tối, chúng tôi mừng khôn xiết. Cả 3 đứa như những những người vô gia cư, dựng ghế ngồi trước trạm xăng bắt đầu ăn bữa tối dưới ánh đèn đường lập loè”, Thái nhớ lại.

Trần Đức Thái (phải) và Lâm, bạn đồng hành, ăn tối trước trạm xăng đã đóng cửa. Ảnh: NVCC.

Trần Đức Thái (phải) và Lâm, bạn đồng hành, ăn tối trước trạm xăng đã đóng cửa. Ảnh: NVCC .

Cả nhóm không chắc mình sẽ ngủ ở đâu trong đêm đó, chỉ biết để đi tiếp họ phải lái thêm 70 km đến một trụ xăng còn mở cửa, trước khi bắt đầu hành trình 300 km về Canberra ngay trong đêm. Nhưng ngay cả họ chuẩn bị nổ máy, một con xe cứu hỏa ghé vào trạm xăng. Hóa ra những người lính cứu hỏa cũng cần đổ xăng nên gọi cho ông chủ mở cửa lại, và còn nói giúp để Thái cũng đều có thể đổ xăng ngay sau đó.

Đội cứu hỏa của thị trấn Tumbarumba đã tới ngọn đồi mà nhóm của Thái đi qua vào buổi chiều để bổ trợ dập lửa. “Họ cũng kể rằng một người lính ở đơn vị khác đã hy sinh do cơn bão lớn thổi đổ xe cứu hoả. Chỉ trong vài phút, một lượng lớn tin tức ập đến, nó chân thực hơn biết bao so với những gì thời sự hay mạng xã hội đưa, tôi rùng mình bởi hiện thực thảm khốc về thiên nhiên Australia”, Thái tâm sự.

Tạm biệt những người dân Tumbarumba, ba chàng trai quay trở lại Canberra ngay vì lửa sắp đuổi đến nơi. Khi ấy đã là 22h30, họ đều tỉnh như sáo và tranh nhau cầm lái dù đã lái xe trong nhiều trong ngày. 

L ái xe lúc 22h30 dưới bầu trời đỏ rực là một dùng thử đáng sợ. Đó không phải ánh hoàng hôn muộn ở nơi cách xa xích đạo, đó cũng không phải buổi trình diễn ánh sáng như lễ hội Vivid Sydney, và đó hẳn nhiên không phải pháo bông bắn đón mừng năm mới, đó là những ánh lửa bùng cháy đang thiêu đốt vô số ngọn đồi”, Thái thuật lại những hình ảnh in đậm trong tâm trí mình.

Đêm hôm đó Thái là tài xế chặng đầu. Đó là 100 km khó khăn và căng thẳng nhất mà anh từng lái bởi đường núi men rừng quanh co khúc khuỷu và vận tốc giới hạn 110 km/h. Cả chặng đường bầu trời đêm rực ánh lửa hắt lên từ các ngọn đồi. Thái chỉ cũng đều có thể dán mắt vào khoảng không trước mặt có ánh đèn pha, bởi lối đi men rừng rất tối và anh sợ kangaroo chạy cháy cũng có thể nhảy qua con đường bất kể lúc nào.

“Nguyên tắc lúc đi road trip nói chung là chưa được lái xe quá độ trong 1 ngày, do hoạt động tưởng đơn giản này cần sự tập trung cao. Hôm đó chúng mình đã lái hơn 700 km trong vòng 8 tiếng rưỡi “, Thái nói. Thông thường anh và các bạn đồng hành không vượt giới hạn này để đáp ứng sức khỏe. Nhưng trong cảnh những đám cháy rừng bủa vây, cả ba người đều lo âu nên không có ai cũng đều có thể chợp mắt, và đều muốn cầm lái.

Cách khoảng vài cây số, họ lại thấy xe cảnh sát, xe cứu hoả nháy đèn đi ngược chiều và chặn đường. Những lực lượng chức năng này có nhiệm vụ tập trung cư dân để di tản và đưa những khách du lịch đi lạc ra đường lớn. Thái và hai người bạn lo công an chặn xe lại, cả nhóm sẽ không biết đi đường nào về Canberra.

Trên đường về, cả nhóm dừng xe khoảng 3 – 4 lần, có khi để đổi lái, lúc vì gặp cảnh sát (theo pháp luật Australia, tài xế phải giảm tốc độ khi thấy xe công an nhấp nháy đèn), khi để chờ một con nhím băng qua đường.

Mỗi lần mở cửa xe là một lần họ phải ngửi mùi khói đậm đặc và cái nóng hầm hập xung quanh người, trong khi không khí trong rừng ban đêm đáng lẽ phải mát lạnh. Khói không ảnh hưởng đến tầm nhìn nhưng tác động đến hô hấp. Ngay cả những lúc xe bật điều hòa và quạt thông gió, mùi cháy khét vẫn bay vào.  Họ không dám ra ngoài quá 5 phút mỗi đợt dừng xe vì không thở nổi.

“Ở Sydney qua 3 mùa cháy rừng, tôi hiểu mùi khói này, nhưng ở chừng độ rất nhẹ. Cái mùi khói khi di chuyển sang muôn nghìn cây số đã giảm bớt đi rất nhiều trước lúc đến được với thành phố. Ngay tại điểm phát, mùi khói và không khí đậm đặc CO2 đủ làm bất kì ai chết ngạt”, Thái lý giải. 

Cảm giác lửa luôn đuổi theo phía sau làm không khí trong xe luôn căng thẳng cực độ và mọi thứ những gì cả nhóm cũng có thể làm khi đó là tập trung lái xe.  Dù vậy, lần cuối cùng dừng xe, Thái vẫn chủ đích chọn một đoạn đường có chừng trống để tạo nên thể chụp lại bầu trời đêm rực ánh lửa. Lúc đó, anh chàng này thực thụ đã khóc.

“Khi chụp xong và nhìn thấy sản phẩm, mình đã rơm rớm nước mắt, nó vừa vặn mà vừa buồn. Tấm ảnh là sự phối hợp nét đẹp tuyệt vời của vũ trụ và hiện thực biến đổi khí hậu”, anh bày tỏ.

Dải ngân hà lấp lánh trên bầu trời đêm, một bên vẫn rực ánh lửa. Ảnh: NVCC.

Dải ngân hà lấp lánh trên bầu trời đêm, một bên vẫn rực ánh lửa. Ảnh:  NVCC.

Chàng trai này lý giải về quyết định liều lĩnh của mình khi dừng xe chụp ảnh:  “Không phải tôi muốn 'sống ảo', mà bởi tôi tin rằng những tấm hình có sức mạnh lan toả và tác động đến con người hơn rất nhiều so với số liệu khô khan. Tôi còn muốn chụp nhiều nữa, nhưng không khí ngột ngạt, và chính bản thân biết rằng những đám cháy đang tấn tới gần. Nếu dừng lại lâu hơn, có thể chính nhóm chúng tôi cũng không còn sống để kể câu truyện này”.

Lái xe ra tới đường chính khi quá nửa đêm, nhóm của Thái biết tin đoạn đường họ vừa đi qua đã bị chặn hoàn toàn vì lửa lan rộng. Họ tránh khỏi khu vực bị ảnh hưởng bởi cháy lúc 2h30 sáng 31/12 khi đến Canberra, và không có chỗ ngủ suốt cả chặng đường sau đó.

Chuyến đi kết thúc an toàn, có lẽ Thái sẽ không khi nào quên hai ngày cuối cùng trong hành trình. Anh vốn có ý thức rõ rệt về biến đổi khí hậu khi còn ở Việt Nam, nhưng dùng thử lần này đã hỗ trợ anh có cái nhìn chân thực về mức độ kịch liệt của cháy rừng và những người lính cứu hỏa đã hy sinh cao cả đến thế nào để ngăn chặn thảm họa thiên nhiên.

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí du lịch TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--