'Bệnh nghề nghiệp' của dân nhà hàng, khách sạn – Du lịch



--

Tạp chí du ngoạn có bài 'Bệnh nghề nghiệp' của dân nhà hàng, khách sạn – Du lịch

Đó là sự cố vui nhộn của Nguyễn Thắng, chuyên viên resort ở Hà Tiên, Kiên Giang. Một lần khi anh đang ngủ, điện thoại đổ chuông. Thắng bật dậy nói như máy: “Good morning! Reception is speaking. May I help you?”   (Xin chào buổi sáng, lễ tân xin nghe. Tôi cũng có thể giúp gì anh chị?). Đầu dây vị trí kia vội vã xin lỗi vì gọi nhầm điện thoại.

Khoảng 30 phút sau, bạn của Thắng chạy đến nhà hỏi với giọng hớt hải rằng có phải anh bị mất điện thoại không, vì “ông Tây” nào đó vừa bắt máy và đáp một tràng xì xồ.  

Thắng đem câu chuyện “bệnh nghề nghiệp” của mình chia sẻ lên mạng xã hội và mau chóng nhận được sự quan tâm của nhiều người, nhất là những đồng nghiệp trong lĩnh vực khách sạn và nhà hàng.

Bệnh nghề nghiệp của dân nhà hàng, khách sạn Việt

Kim Thanh, 24 tuổi và làm lễ tân được 2 năm. Ảnh: NVCC.

Mắc “bệnh nghề nghiệp” như Thắng, Kim Thanh làm lễ tân khách sạn ở Hàm Tiến – Mũi Né, Phan Thiết. Một buổi chiều, Thanh ghé quán uống cà phê cùng bạn khi tan ca.  Đang ngồi nói chuyện, bỗng thấy hai vị khách Tây lại gần, Thanh bất thần đứng bật dậy, chỉnh lại quần áo và dáng đứng. Sau đó, cô lễ tân mới bật cười vì nhớ ra mình đang ở quán cafe chứ không phải khách sạn. Ra về, Thanh lại gặp tiếp một vị khác h Tây khác ở cửa và cô buột miệng: Good afternoon, Sir (Chào buổi chiều, thưa ngài) – lời nói quen thuộc khi làm việc.  

Quốc Tuấn, chuyên viên một khách sạn 3 sao ở Hà Nội cũng đều có kỷ niệm tương tự. Một lần Tuấn gọi ship thức ăn qua ứng dụng. Khi trả lời điện thoại, chàng trai vô thức chào hỏi bằng tiếng Anh như đang di chuyển làm. Khi thấy đầu dây bên kia lặng ngắt, anh chàng mới bật cười, nhận biết người gọi đến là shipper. 

“Xuống nhận đồ ăn, bạn shipper nói lúc nghe thấy mấy câu tiếng Anh, cậu ta cứ nghĩ chắc là một chiêu trò mới của khách tìm cách không nhận món ăn và làm sao cũng phải đền tiền. Đến khi thấy tôi gọi lại, cậu ấy mừng không tả xiết”, Tuấn kể.

Ngô Tú, 30 tuổi, quản lý tại một khách sạn ở Phú Quốc, t hì quen tay cầm máy thanh toán (POS) để tự cà thẻ khi đi ăn hàng với bạn bè. Thậm chí có lần Tú còn cầm luôn cả POS, bỏ chữ ký vào trong túi trước ánh mắt ng ỡ ngàng của thu ngân. Đến khi phát giác mình nhầm, Tú chỉ biết cười ngượng ngịu và xin lỗi vì đã quá “nhập tâm với công việc”.

Sita Huỳnh, nhân viên nhà hàng trong một khách sạn ở TP HCM chia sẻ: Có lần đi ăn tiệm, người khách ngồi kế bên bàn tôi gọi phục vụ. Khi người này gọi Em ơi, tôi quen miệng: Dạ rõ to, làm người khách nhìn tôi như thể tôi đang trêu chọc hay có ý tán tỉnh anh ta vậy. May là lần đó đi ăn một mình, không có bạn bè nên không bị trêu. Ảnh: NVCC.

Sita Huynh, chuyên viên nhà hàng trong 1 khách sạn ở TP HCM, chia sẻ: “Có lần đi ăn tiệm, khách ngồi kế bên bàn tôi gọi phục vụ. Khi người này gọi “Em ơi”, tôi quen miệng “Dạ” rõ to, làm họ nhìn tôi như thể tôi đang trêu chọc hay có ý tán tỉnh. May là lần đó đi ăn một mình, không có bạn bè nên không bị trêu”. Trên ảnh, Huynh chụp tại biển Cam Ranh trong một chuyến du lịch. Ảnh: NVCC.

Linh Đan, 24 tuổi, là lễ tân chào khác h tại một quán ăn ở Hà Nội. Cô gái trẻ quen tay đến mức vẫn giữ thói quen mở cửa cho khách lúc đi siêu thị hay trung tâm thương mại. “Một lần vào Vincom, tôi đứng mở cửa rồi mời những người khác vào. Sau khi đóng cửa lại, tôi phát hiện mình vẫn đang đứng bên ngoài”. Khi thấy mình bị bệnh nghề nghiệp nặng”, Đan chỉ biết cười.

“Đi ăn với bạn, đến khi thanh toán, bạn ra quầy trả tiền còn tôi tự động cầm khay đồ ăn bê vào bếp trước sự ngỡ ngàng của chuyên viên quán. Sau đó, họ khúc khích hỏi tôi có phải dân trong lĩnh vực khôn g”, Thái Bảo Anh, 24 tuổi sống tại Đà Lạt cho biết.

Đặng Diệu Linh, bồi bàn trong 1 khách sạn 4 sao ở Nha Trang, mỗi đợt dọn bàn, thấy đồ ăn thừa, bát đĩa dùng rồi được xếp lại gọn gàng, cô biết ngay đó là đồng nghiệp cùng ngành. “Chúng tôi thường mắc 'bệnh nghề nghiệp' như thế, nên chỉ cần nhìn vào triệu chứng đó là nhận biết ngay”, Linh bày tỏ.

Với Tuấn Tú, cách làm trong nghề phục vụ cũng giúp anh hiểu được rõ hơn nỗi vất vả của những đồng nghiệp khác. Do đó, lúc đi du ngoạn Tú sẽ đều đều để lại tiền tip. Đến quán ăn, anh cũng xếp lại bát đĩa chỉn chu ngăn nắp.

“Khi đi ăn hàng muộn, tôi luôn hỏi họ giờ đóng cửa. Nếu biết quán còn nửa tiếng nữa sẽ ngừng phục vụ, tôi sẽ đi kiếm chỗ khác. Tôi cũng chính là nhân viên nhà hàng nên hiểu cảm giác sắp được nghỉ làm mà vẫn bắt buộc phải phục vụ khách nó tiếc nuối thế nào”, anh Tú nói.

Phương Anh 

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí du lịch TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--